mình không còn ghét làm văn nữa

mình không còn ghét làm văn nữa

MÌNH KHÔNG CÒN GHÉT LÀM VĂN NỮA

     Hoa là một cô bé học lớp 4. Trong mắt mọi người Hoa là một đứa bé vừa ngoan ngoãn vừa học giỏi. Nhưng chỉ có mẹ Hoa mới biết được rằng con gái mình cực kỳ ghét làm bài tập làm văn. Lần nào làm bài cũng là do mẹ Hoa tìm câu chữ trên sách tham khảo; đánh dấu sẵn, Hoa chỉ việc cứ thế chép vào thôi.

     Bởi vì bài tập làm văn nào cũng là do mẹ “làm giúp”; nên Hoa thường xuyên được cô giáo khen ngợi trong mỗi tiết học văn. Lần nào nhận được lời khen của cô giáo Hoa cũng đều cảm thấy áy náy trong lòng; nhưng Hoa lại không muốn nói sự thật cho mọi người biết. Từ trước tới giờ bài tập làm văn của Hoa đều được hoàn thành theo cách như vậy.

     Thế nhưng một hôm trong tiết học văn, cô giáo lại yêu cầu học sinh phải làm bài ngay trong giờ học. Như này là đã làm khó cho Hoa rồi. Trong khi các bạn khác đều thoăn thoắt viết bài thì chỉ có mình Hoa là không biết viết gì cả.

     Nhìn trái rồi lại nhìn phải, Hoa càng ngày càng sốt ruột. Đến lúc hết giờ, chỉ còn mỗi mình Hoa là không nộp bài.

     Cô giáo liền hỏi lý do tại sao, Hoa đã đấu tranh tư tưởng rất lâu mới dám nói thật với cô. Trong lúc đang lo sợ sẽ bị cô giáo trách mắng và bị bạn bè chê cười thì cô giáo lại nói với Hoa rằng:

        – Không thể chỉ vì ghét viết văn mà trốn tránh nó. Con xem nếu con không viết bài thì con sẽ không hoàn thành nhiệm vụ, sẽ bị phạt. Lần này là viết văn, vậy lần sau con có biết nó sẽ là cái gì không?

     Sau khi về nhà, mẹ vẫn định giúp Hoa làm bài như trước, nhưng lần này Hoa đã từ chối. Lúc mẹ hỏi lý do tãi sao thì Hoa kể cho mẹ nghe câu chuyện trong tiết học văn hôm nay. Tuy nhiên khi Hoa vừa cầm bút lên thì lại chẳng có hứng để viết. Thế là mẹ Hoa đã ngồi xuống kiên nhẫn giảng giải cho Hoa các mạch suy nghĩ khi làm văn. Sau khi chăm chú nghe mẹ giải thích, dần dần Hoa cũng bắt đầu nảy ra ý tưởng để viết. Cũng phải mất mấy giờ đồng hồ miệt mài luyện tập, cuối cùng Hoa cũng nắm bắt được cách viết văn. Khi mạch suy nghĩ đã được thông suốt rồi thì ý tưởng cứ thể tuôn trào ra; Hoa viết liền một mạch được hẳn hơn 1000 từ.

     Quả thực Hoa không dám tin rằng mình lại có thể viết được nhiều như vậy. Mẹ của Hoa cũng ngạc nhiên vô cùng.

     Giờ học văn lại đến, lần này Hoa đã nằm trong đội ngũ những người “viết không ngừng nghỉ” trong lớp. Khi cô giáo trả bài, người được dành điểm số cao nhất chính là Hoa. Cô giáo mời Hoa chia sẻ mạch suy nghĩ của mình cho cả lớp cùng nghe; Hoa cứ vậy say sưa nói mãi không dứt. Cuối cùng Hoa nói với cô giáo và các bạn rằng mình đã không còn sợ làm văn nữa rồi.

Bình luận

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *